chuyenhot

tin hot

buon chuyen

tin sock

hot girl

thoi su

Phải rồi, mình đã chia tay


Phải rồi, mình đã chia tay

Phải rồi, mình đã chia tay
Em mỉm cười, một nụ cười nhẹ hẫng đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng anh thấy và anh hiểu ý nghĩa của nụ cười ấy.

Bao nhiêu lâu rồi nhỉ, hai tháng, à không, chính xác là 1 tháng và 14 ngày. Nhanh em nhỉ, dường như thời gian cho một tình yêu là quá lâu và cho một lời chia tay thật nhanh. Nhanh choáng váng đến nỗi một buổi nhìn sang bên cạnh, nhìn vào mắt em, anh hiểu mình đã không còn là của nhau. Ai đó từng nói, tình yêu chỉ cần một lý do là yêu. Nhưng chia tay thì bao nhiêu lí do cho đủ.

Ngày mình yêu nhau cũng thế. Anh luôn lúng túng mỗi khi em hỏi: " Vì sao anh lại yêu em?" .Lúng túng thật sự. Không phải vì không yêu, mà vì anh không biết yêu em vì cái gì. Từ lúc có em, anh suy nghĩ nhiều hơn, làm để em vui, làm sao để em yêu anh nhiều hơn nữa và làm gì cho cả tình yêu của cả hai đứa.
Em luôn hỏi: "Vì sao anh luôn ấm mà tay em lại lạnh thế?"
Có lẽ vì mình yêu nhau vào mùa đông. Tay em lúc nào cũng lanh. Anh đều phải ấp trong tay mình nó mới ấm lại được. Mỗi lần như thế, em thích lắm. Em luôn nũng nịu than lạnh để được áp trong tay anh. Tình yêu thật ấm áp!

...
Hôm ấy, em bảo anh không đánh mất em, anh chỉ để em ra đi thôi.

Đêm đó, anh đã suy nghĩ. Và lần đầu tiên anh nhận ra rằng em yêu anh, yêu rất nhiều. Vì anh đã không tin tưởng vào tình yêu của em nên mới bắt em phải chờ đợi để xác định lại tình cảm của mình.

Em mệt mỏi! Ngày mình chia tay. Trời vẫn còn đông...

Tình cờ thay, hôm nay, anh lại gặp em ở một quá cà phê mới mở. Em vẫn thế, vẫn mái tóc dài tự nhiên. Nhưng hôm nay, cô nhóc vẫn mảnh khảnh, bên chiếc bàn nhỏ bé, trên mặt vẫn còn vương vài giọt mưa. Bất giác, anh muốn đến lau cho em. Anh khựng lại, ừ nhỉ, mình đã để em đi rồi mà. Em đã không là của mình nữa rồi.

Em lơ đãng nhìn đi đâu đó. Một chàng trai. Sao lại như thế?

Phải rồi, mình chia tay rồi mà! Hai người trò chuyện rất vui vẻ, người ấy đưa tay lau những giọt nước trên mặt em, em đưa đôi tay nhỏ bé chỉnh cổ áo cho người ấy, những cử chỉ trìu mến dành cho một người khác. Không phải anh! Phải rồi. Mình chia tay nhau rồi mà!

Bất giác, anh muốn chạy đến và níu tay em lại. Bất giác, anh thấy mình bất lực, ngu ngốc như cái thằng mà mấy tháng trước đã để em ra đi...

Và bất giác, em quay về phía anh, chính xác là nhìn vào mắt anh, em thoáng cười, nụ cười nhẹ đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng anh hiểu và nhận ra nụ cười đó.

Bất giác anh lấy điện thoại, tìm đến tên em. Nhưng đâu mất rồi nhỉ?

Phải rồi, mình đã chia tay!

Có thể bạn quan tâm

Cùng chuyên mục

$('head').append(''); $("body").append('