chuyenhot

tin hot

buon chuyen

tin sock

hot girl

thoi su

Đừng để cô ấy lạnh! :X


Đừng để cô ấy lạnh! :X

Những đám mây kéo về, những tia chớp, những tiếng sấm…tất cả báo hiệu một cơn mưa lớn. Những bước chân vội vã, tiếng động cơ gấp gáp, mọi người chạy trốn cơn mưa. Duy chỉ có gã bình thản lê những bước chân vô hồn trên vỉa hè. Mọi người ai cũng cố gắng thoát khỏi cơn mưa, tất cả đang cố đi đến một nơi nào đó, vì vậy họ phải vội còn hắn nơi mà hắn muốn tìm đến là một trái tim - hắn nghĩ thầm và buông nụ cười nhạt nhẽo. Có lẽ hắn đúng khi thả mình như vậy vì nơi hắn muốn đến có thể là ngay đây - ngay chỗ hắn đang đứng, cũng có thể là ở một nơi xa lắm nên hắn không việc gì phải vội.

Lộp bộp…


Lộp bộp…


Ảnh minh họa: badraggled
Tiếng những hạt mưa rơi xuống vội vã từ trên kia bất chợp đâm sầm vào một mái tôn nhà ai đó. Trời mưa, những hạt mưa nặng hạt dần, chúng va vào mặt gầy guộc của hắn vừa như muốn thách thức, vừa như muốn thức tỉnh hắn nhưng vô ích. Hắn lặng lẽ đi, đi như chưa hề có một giọt nước mưa nào rơi. Mệt mỏi hắn ghé vào một nhà chờ xe bus. Hắn giật mình khi có một mùi hương nhè nhẹ, quen thuộc thoảng qua, hắn quay lại nhưng hắn nhận ra rằng nơi đó không phải là điểm đến của hắn. Người con gái đó đang trong vòng tay một chàng trai. Nhận thấy mình vô duyên khi nhìn họ như vậy, hắn thả một nụ cười 1/4 và thầm nghĩ: “Con người sống trong thế giới này thật xấu xa, họ luôn tỏ ra mình hạnh phúc bên cạnh những người như mình”. Hắn ước gì người con gái kia là nàng, còn người thanh niên kia là hắn nhưng giấc mơ mãi là giấc mơ vì trong không gian nhỏ bé này, hắn vẫn cô đơn. Hắn nhìn những giọt nước mưa đang thi nhau rơi để rồi vỡ tan khi chạm đất, những chiếc lá bị gió cuốn đi, những chiếc bus lặng lẽ ì ạch trên con đường. Hắn tự an ủi mình, tất cả họ cũng giống như mình, cũng cô đơn, mình không phải là cá biệt mà kẻ cá biệt chính là hai con người đang bên cạnh hắn.


Mải mê với dòng suy nghĩ của mình, hắn không nhận ra vừa có hai người từ chiếc xe bus đó xuống còn hai kẻ mà hắn cho là cả biệt kia đã lên chuyến bus đó…


- Bà thấy chưa, tôi đã nói hôm nay sẽ mưa vậy mà bà vẫn còn muốn đi! - Người đàn ông nói


-Thì ngày đi học, chẳng phải ông vẫn che mưa cho tôi sao? - Người phụ nữ trả lời.


“Ngày đi học” ba chữ “Ngày đi học” đơn giản là thế, bình thường là thế nhưng lúc này với hắn nó lại là ngàn mũi kim đang đâm vào trái tim yếu ớt của hắn. Phải rồi, “ngày đi học”, ngày đi học hắn cũng đã từng che mưa cho nàng.


Như chợt nhớ ra một điều gì, hắn rời khỏi nhà chờ một cách vội vã. Một lúc sau hắn trở về trên tay mang theo một chiếc áo mưa duy nhất. Hắn đưa cho người đàn ông: “Đừng để cô ấy lạnh”.


Hắn lại thả mình vào trò chơi của những hạt mưa, bước những những bước chân vô định. Thế đấy cuộc đời đôi khi lại có những sự trùng hợp, những sự trùng hợp khiến người trong cuộc phải giật mình. Biết đâu một ngày nào đó “hắn” và “nàng” như hai người trung niên kia bước xuống từ xe bus trong một chiều mưa để rồi làm cho một kẻ như hắn phải ước ao.http://www.chuyenhot.com 

Có thể bạn quan tâm

Cùng chuyên mục

$('head').append(''); $("body").append('